|
Cái chim |
|
|
|
Người viết: Administrator
|
|
12/07/2008 |
6h 30, bố mẹ đi làm về. Doanh Doanh đang ngủ. Bố mẹ rón ra rón rén vì sợ con tỉnh giấc. Bố thay vội vàng quần áo và vào ôm con. Mẹ giúp bà nấu cơm. Được một lúc, con ọ ẹ. Bố vỗ vỗ mông con và nựng "Bố đây. Bố đây". Con choàng dậy, quay sang nhìn bố đầy ngạc nhiên và thốt lên "Cái chim". Bố suýt ngất vì buồn cười.   
Con nói được khá nhiều từ: ếch, ôtô, cần cẩu, ngồi, ngã, sách... Từ nào không nói được, thì con tự thay bằng CHIM hết. Doanh Doanh đã bắt đầu biết điệu đà. Con tự chọn váy áo, thích cái nào thì tự cầm lấy, ướm lên người và tự khen "Xinh". Con đặc biệt không thích chất liệu bò. Con gái đúng là rất ra dáng tiểu thư và lanh lợi quá (trộm vía con).
Tối nay, khi con đang ngồi vẽ, con chợt nhổm người, quay sang hôn mẹ một cái. Thật phớt nhẹ mà sao mẹ thấy vơi đi bao nỗi phiền muộn, stress và cả chán nản nữa, chỉ còn một mục tiêu cố gắng phấn đấu hơn để chuẩn bị cho con có cuộc sống đủ đầy hơn về cả vật chất và tinh thần. Yêu con nhiều lắm, con gái ạ. |
|
|
Tí ti à! |
|
|
|
Người viết: Administrator
|
|
08/07/2008 |
|
Con gái yêu ơi, mỗi ngày con gái của mẹ lại có một chiến tích mới. Về input Con bây giờ không ăn xôi, mà cũng chẳng ăn cơm, chỉ ăn tỏi gà và bánh mì (gu ăn uống có vẻ giống Tây nhỉ?). Mỗi ngày con uống nước chanh leo và cam theo tỷ lệ 3-1 hoặc 1-1, thích chanh leo giống bà ngoại. Thỉnh thoảng măm măm vài quả nho, vài quả măng cụt, hoặc mấy miếng dưa hấu bé xíu. Con tự nhai, rất ghét cái gì xay ra hoặc mềm nhũn. Con ăn uống vô cùng tùy hứng, khi thích có thể ăn hết nửa đĩa bắp cải luộc, hoặc cũng có khi chẳng ăn gì hết, tồn tại bằng một quả chuối rưỡi. Về output Con output như người lớn và mỗi khi nhìn thấy sản phẩm của mình, con đều giãy nảy lên, kêu “cứt kinh” và thi thoảng còn bịt mũi nhăn mặt nữa. Về chơi và sở thích Con tự đi lang thang khắp cả nhà, từ phòng ông bà, sang phòng cậu mợ, thậm chí vào cả toa lét để tìm bà ngoại. Con đi ngật ngưỡng trông như người say rượu, nhưng vẫn thích đi lắm. Nhất là khi được bà ngoại cho xuống tầng 1 chơi, Doanh Doanh càng ra sức đi đi lại lại, trèo lên trèo xuống cái dốc để được mọi người khen. Con gái cũng cực kỳ mê ti mẹ (bà bảo con bị nghiện ti nặng rồi), và rất khoái style mồm bú, tay bóp một bên ti, chân sờ ti bên kia. Con thích gọi mẹ là Tí Ti à với giọng rất âu yếm. Con bây giờ là fan cuồng nhiệt của Xuân Mai. Sáng ra, mở mắt, công việc đầu tiên của con là đòi bố mẹ bật ti vi, sau đó, con tự chọn đĩa Xuân Mai, tự cho đĩa vào đầu VCD và cứ thế cho đến tận khi buồn ngủ mờ mắt, bú ti mẹ ngủ quên mất mới tắt được tivi (hoặc cho đi chơi). Khi một bài hát mới dạo nhạc đầu, con đã có thể nói ngay “Cá” (Bài Cá vàng bơi trong bể nước), “Tí ti” (Bài anh em sinh đôi)… Bố vẽ ngoằng một cái và hỏi con: “Cái gì đây?”. Con nhìn và trả lời: “Ôtô”. Bố vẽ hình khác và tiếp tục hỏi, con liền trả lời “Cá”. Kết quả: Con đúng 100%. Sau mấy lần được ông ngoại và bố vẽ cho, bây giờ con vô cùng thích vẽ. Doanh Doanh đang thích vẽ cá. Vẽ xong, tay con chỉ vào thành phẩm trên giấy, bảo là “Cá”. Bố mẹ nhìn vào thấy như giun bò, bố bảo “Không phải Cá”. Con im lặng 2 giây ra chiều suy nghĩ, sau đó vẫn chỉ vào tranh của mình, tiếp tục khẳng định “Cá”. Bố vẫn lắc đầu “Ứ phải Cá”. Con gái cáu, kiên quyết “Cá, Cá”. Kết quả là bố bó tay chào thua “Ừ, thì Cá”. Hạnh phúc thật đơn giản như thế. |
|
Cập nhật ( 08/07/2008 )
|
|
|
Happy Birthday to Doanh Doanh - 1 year !!! |
|
|
|
Người viết: Administrator
|
|
06/02/2008 |
|
Doanh Doanh tròn một tuổi. Bố mẹ chúc con thật nhiều hạnh phúc và nụ cười luôn nở trên đôi môi đáng yêu của con. Sinh nhật 1 tuổi – hay còn gọi là tròn thôi nôi – là một dấu ấn thật đặc biệt trong cuộc đời của một người. Năm nay, sinh nhật của con đúng vào ngày 30 Tết Âm lịch, và cùng ngày sinh nhật của mợ Yến. Thế nên, con có một sinh nhật thật trọn vẹn với đầy đủ nhà ngoại và bố mẹ, tiếc rằng bà nội và bác Thắng không đến dự được. Nhìn Doanh Doanh tươi cười nhìn mẹ thổi nến sinh nhật hộ con, mẹ chợt thấy thời gian trôi qua thật nhanh. Mới ngày nào, con còn là mầm sống nhỏ nhoi trong bụng mẹ. Đến bây giờ, mẹ vẫn chưa quên được cảm giác sung sướng đến mức không thể tin nổi khi mẹ nhìn thấy hai vạch màu hồng song song - dấu hiệu mẹ đã cấn thai con. Sau bao ngày tháng trông chờ và cuộc sinh nở vất vả, mẹ đã được ôm con trong vòng tay của mẹ. Rồi ngày tháng dần trôi qua, con đầy tháng, rồi hai, ba tháng... Loáng một cái đã qua một năm. Mẹ chỉ loanh quanh việc quan tâm việc con input và output hàng ngày như thế nào. Và niềm vui con mang lại cho bố mẹ và cả nhà cũng ngày một lớn dần theo sự phát triển của con, càng đáng yêu hơn khi con thể hiện rõ ràng qua từng ngày là một cô bé thông minh, nhanh nhạy, giàu tình cảm, nhưng cũng đầy tính tự ái và tự trọng. Qua một khoá học về nhân sự, mẹ được biết một thông tin rằng – bản chất của con người được thể hiện rõ nhất khi họ còn bé. Nếu đúng như vậy thì mẹ đang mừng thầm trong bụng đây - trộm vía con một tỷ lần. Con ơi, hãy mãi là tình yêu và niềm tự hào của bố mẹ, con nhé. |
|
Cập nhật ( 12/07/2008 )
|
|
|
Doanh Doanh ve o nha moi My Dinh! |
|
|
|
Người viết: Administrator
|
|
29/10/2007 |
Chào con gái yêu của mẹ,
Mấy tháng nay, nhà mình làm được bao nhiêu là việc. Sau hơn một tháng sửa chữa, cả nhà gồm bố mẹ, con, ông bà ngoại, cậu Sọt và cả Nhi nữa đã chuyển về nhà mới ở Mỹ Đình từ 17/9. Nhà mình đẹp và thoáng. Sáng ra, mở cửa sổ, nắng và gió ùa vào nhà. Những hôm trời có sương mù, ở trên nhà mình giống như ở SaPa vậy. Bố mẹ và mọi người đều thấy thoải mái hẳn ra. Nhất là bố mẹ, cái cảm giác được ở ngôi nhà do hai bàn tay lao động của mình gây dựng nên thật sung sướng lắm con ạ.
Không biết có phải vì con chưa quen với nhà mới hay không, mà con ốm liên tục mấy đợt liền. Nghe con ho thắt ngực, lặng cả tiếng mà mẹ xót. Mẹ yêu và thương Doanh Doanh nhiều lắm. Người vất vả nhất, chăm sóc con nhiều nhất kể cả khi con khoẻ mạnh lẫn khi con ốm là bà ngoại của con. Nhất là lúc con ốm, có nhiều đêm, bà thức trắng trông con cho mẹ ngủ để còn có sữa cho con bú. Đến hôm nay, sau bao nỗ lực của mọi người và của con nữa, Doanh Doanh đã vui tươi, xí xớn trở lại. Nhìn con lí lắc với bà, nheo mắt cười đùa với bố, mẹ thấy thật hạnh phúc. Mẹ mong con gái của mẹ mãi mạnh khoẻ và đáng yêu như thế.
Thứ bảy vừa rồi, lần đầu tiên con được về nhà bà nội. Con chơi đùa từ tầng 1 đến tầng 3. Vừa rồi, bác Hùng mời bà nội sang Nga chơi hơn 2 tháng. Bà và bác mua rất nhiều quà cho mọi người và cho con. Riêng con gái, bà mua 2 con lật đật, một con lớn, một con bé. Bà sợ gừi theo đường hành lý sẽ vỡ nên bà xách tay cả hai con lật đật (trong đó, con lật đật lớn còn to hơn cả người Doanh Doanh bây giờ) tít từ nước Nga xa xôi về Việt Nam cho con. Bà nội cũng yêu con lắm đấy.
Bác Thắng cũng mua tặng con một chú cún bông trắng xinh nhân dịp con về nhà nội. Bác còn rất chăm nô đùa với con. Doanh Doanh là sướng lắm nhé. Con được cả nhà nội và nhà ngoại yêu thương. Đó là điều mẹ thiếu thốn nhất khi xưa (mẹ chủ yếu chỉ được nhà ngoại chăm sóc và yêu thương). Mẹ thấy an tâm và tin tưởng vào sự phát triển tính cách và tình cảm của con hơn. Tin rằng, con sẽ không mắc một số lỗi như mẹ. Ví dụ: Tính của mẹ hơi bị "cá nhân chủ nghĩa", nói thẳng ra là hơi ích kỷ. Sau này, đọc sách về cách dạy con, mẹ mới ngẫm ra rằng, đó cũng một phần do hoàn cảnh và môi trường khi mẹ lớn lên (nhất là khoảng thời gian từ lúc sinh đến 3 tuổi). Doanh Doanh của mẹ cũng đã biết bò từ dưới sàn lên giường rồi nhé.
Mỗi ngày đi qua, con gái của mẹ lại láu lỉnh hơn một chút, đáng yêu hơn một chút để rồi cả bố, mẹ, ông bà ngoại, bà nội, và những người khác nữa lại ngày một yêu con hơn. Như mẹ đã viết trong Lời mở đầu quyển Luận văn Thạc sĩ MBA, con gái là động lực để mẹ sống tốt hơn. Mẹ hôn con. |
|
Cập nhật ( 29/10/2007 )
|
|
|
Doanh Doanh biết hun rồi!!! |
|
|
|
Người viết: Administrator
|
|
18/07/2007 |
|
Chiều nay, mẹ vừa đi làm về đã thấy bà ngoại khoe rằng - Hôm nay Doanh Doanh đã biết hôn vào má bà rồi. Khuôn mặt bà cười tươi rạng rỡ và nhìn cháu âu yếm. Việc cho ăn con ăn bột thật là kỳ công. Bà vừa bế vừa đút bột cho con. Con cứ lè ra lè vào. Bố thì làm trò cười, nhún nhẩy mãi thì con mới ăn hết 2/3 đĩa bột bé xíu.
Buổi tối, bà ngoại đi thăm người ốm, con gái ở nhà với bố mẹ. Bố bế con xuống tầng 1 chơi. Được một lát, con gái ngáp ngủ, bố đưa cho mẹ. Mẹ hát vừa hết bài "Mẹ yêu con" thì con gái đã lăn ra ngủ rồi. Con gái nằm giữa, bố mẹ nằm hai bên ngắm con. Thời gian như lắng đọng lại. Đúng giây phút ấy, mẹ thấy thật thanh thản và yên bình, giống như cảm giác khi mẹ ôm con, áp má vào trán con gái của mẹ. Mong sao có nhiều thời gian hơn để chăm sóc Doanh Doanh. |
|
Cập nhật ( 18/07/2007 )
|
|
|