|
Lần đầu tiên, từ khi Doanh Doanh ra đời, hai mẹ con mình trải qua hai ngày thứ 7 và Chủ nhật không có bố Cường bên cạnh. Bố Cường phải ở nhà bà nội để tập trung cho dự án của bố, vì từ khi có con, vào ngày làm việc bình thường, bố phải trông Doanh Doanh cho mẹ đi làm (khi con còn bé là thường xuyên và bây giờ là một tuần/một buổi). Mẹ biết là bố yêu con gái của bố lắm. Vì con, bố phải trì hoãn nhiều kế hoạch của mình. Và mẹ, đôi khi vì sốt ruột nên cũng cáu kỉnh với bố. Trải qua hai ngày này, mẹ chỉ trông con và chăm sóc con, cho con ăn (bà ngoại làm tất cả việc nhà - bà vất vả với con lắm đấy, sau này, con phải hiếu thảo và nghe lời bà, con nhé). Cả mẹ và con đều nhớ bố, con nhỉ? Có bố ở nhà, mẹ con mình còn "nhờ vả" (kiểu như thế này: "Bố õi, bố lấy cho con gái cái bỉm; Chồng ơi, với cho vợ cái khăn để lau đầu cho con"). Nhà thật im ắng vì không có tiếng càu nhàu của bố Cường khi bị mẹ con mình "nhờ vả" suốt ngày. Mẹ nghiệm ra rằng, mẹ rất thích "nhờ vả" bố, để có cái cảm giác được chây lười và được chồng yêu chiều. Khi bố về, con gái gọi "Bố" và ôm cổ, bắt bố bế đi ra hành lang chơi bằng được, không kịp cho bố thay quần áo. Mong bố Cường sớm hoàn thành dự án để mẹ con mình có những ngày nghỉ cuối tuần ngọt ngào bên bố của con. Mong gia đình nhỏ của mình đầy tràn tiếng cười, niềm vui theo sự phát triển hàng ngày của con và tình yêu của bố mẹ.
|