Người viết: Administrator 16/03/2009 Chủ nhật, bà đi thăm em Chút Chít. Đến giờ uống sữa, con nhớ bà, thay vì gọi "Bà ưi, Bà ưi" như mọi khi, con chuyển thành "Bà ơi bà, cháu yêu bà lắm ơi". Hai bà cháu ở nhà một mình. Con không chịu ăn cơm, không chịu ngủ để uống sữa. Bà vừa mệt vừa xót cháu, bảo là "Doanh Doanh hư. Bà không yêu nữa. Bà ghét rồi". Con im lặng mấy giây, rồi chạy lại phía bà, nghiêng nghiêng đầu và hát "Bà ơi bà, cháu yêu bà lắm. Tóc bà trắng, màu trắng như mây...". Thế thì làm sao mà bà ghét con được, con nhỉ? |
Người viết: Administrator 16/03/2009 Ngày chủ nhật, con ở nhà với bố mẹ và ông bà ngoại. Mẹ đang ăn cơm, tự nhiên thấy hai bàn tay nhỏ xíu của con nắm nắm vào eo, cả người con cong lên, cố gắng áp sát vào người mẹ. Mẹ quay lại, con nhoẻn miệng cười rồi áp mặt vào lưng mẹ và nói: "Ôm mẹ". Thật khó tả cảm xúc của mẹ lúc ấy. |
Người viết: Administrator 07/10/2008 Đây là bài thơ con cóc mẹ dành riêng để ru Doanh Doanh ngủ.
|
![]() | Con yêu mẹ Người viết: Administrator 02/10/2008 |
![]() | Kỷ niệm 8 năm Người viết: Administrator 26/08/2008 |
![]() | Đi ngủ Người viết: Administrator 25/08/2008 |
![]() | Doanh Doanh vẽ cá! Người viết: Administrator 21/08/2008 |





